Bài tiến lên có từ thời nào?

Anh cũng đã từng yêu, cũng đã từng trải qua một vài mối tình trước khi yêu em. Nhưng các cô gái ấy đều rất giống nhau ở một chỗ đó là đều không thích những chuyến đi chơi bài tiến lên của anh; đều không thích cái phong trần sương gió ở nơi anh. Anh rất hay bị cằn nhằn về việc không thể nào ngồi bàn luận hàng giờ về chiếc váy mà cô ấy vừa mới mua, về kiểu tóc mà cô ấy vừa  mới làm hay là về thỏi son đắt tiền mới ra. Anh cũng chẳng biết đường để đi đến những hiệu đồ sang trọng, những khu vui chơi game tá lả sầm uất hay là những quán cà phê lãng mạn. Anh chỉ thích ngồi kể về những miền quê yên ả,  với những khung trời tuyệt diệu của những chặng đường nơi mà anh đã đi qua. Anh cũng muốn người ấy hiểu hơn về thế giới mà anh đang sống nhưng dường như đó thật sự  là một thứ thật xa xỉ. Hai tâm hồn vốn chẳng thể hòa hợp làm một.

hướng dẫn cá cược khi chơi game bài

Bài tiến lên có từ thời nào?

Anh cũng chẳng phải một chàng trai bóng bẩy, sành điệu và  vẫn thường ăn mặc lịch lãm giống như một chàng hoàng tử mỗi khi sánh vai tham gia một buổi tiệc nào đó cùng với cô ấy, thay vào đó anh  chơi xóc đĩa online là một chàng trai đen nhẻm, trông thật là bụi bặm, và cách ăn mặc phong trần sau mỗi chuyến đi bởi anh thích được sống thật với chính con người của mình, chẳng cần phải che đậy bởi bất cứ gấm vóc cao sang nào. Anh không hề thích cảnh xếp hàng chen chúc trong rạp để chờ xem 4 điều cần nhớ khi chơi sâm lốc những bộ phim tình cảm lãng mạn, sướt mướt mà với anh điều đó vốn chỉ có trong truyện. Anh chỉ thích được người mình yêu ôm trọn vòng tay ở sau xe anh giữa biển mây Bắc Yên hay ngây ngất bằng một nụ hôn ở trên đỉnh Fanxipan.

Có đôi khi anh thấy anh vô tư và thản nhiên khi mang chiếc khăn người ta đan tặng quàng cho một cô gái làm ôm nào đó ở giữa mùa giá rét khi thấy cô tìm hiểu liêng ấy đang co ro lên vì lạnh khi ngồi sau yên xe và đang ôm anh ấy thật chặt. Đơn giản là vì với bất cứ một chàng trai phượt nào cũng chẳng thể nào dửng dưng và vô cảm với người bạn đồng hành của mình được.

Và hai ta cũng sẽ chỉ là những con người xa lạ nếu như không có chuyến đi định mệnh ấy khi anh là Xế và em lại chính là Ôm trên hành trình về điểm cực Bắc của tổ quốc do Nhóm phượt của các trường Đại học tổ chức trong kỳ nghỉ hè. Anh và em đều là những con người xa lạ, cũng giống như sòng bài online những cặp xế ôm khác lần đầu quen nhau , em trông thật ít nói, càng chẳng dám ngồi gần, đôi tay thì lúc nào cũng buông lơi lỏng lẻo khiến một tay xế cừ khôi như anh chẳng thế nào tập trung qua mỗi góc cua, ổ gà ở trên đường đèo. Cuối ngày khi đã vượt qua chặng đường  dài 254km, sương mù dày đặc kèm theo mưa bay, có lẽ vì đã quá mệt và bùn ngủ mà em cứ thản nhiên dựa vào vai anh để ngủ say đến mức buông tay không cả ôm nữa phải khiến anh phải lấy khăn rằn buộc xế và ôm lại với nhau.

Add Comment